Đổi chỗ

Giờ sinh hoạt, cô giáo quyết định chuyển chỗ cho Nhân – cậu học sinh vừa kém , vừa hay gây sự, đánh nhau rất bướng. Để không ảnh hưởng đến việc học tập của các bạn, cô đành phải để Nhân ngồi một mình ở bàn cuối lớp.

Từ khi bị cô giáo đổi chỗ, Nhân trở thành một nhân vật  “cá biệt”  và bị bạn bè xa lánh. Nhân đã tự nhủ với lòng sẽ thay đổi cách nhìn của các bạn đối với mình.

Một tháng đã trôi qua, hôm nay, lại vào giờ sinh hoạt, cô nói với tất cả học sinh:

-  Các em ạ, trong một tháng qua, bạn Nhân đã có một số tiến bộ về đạo đức lẫn học tập. Tuy không đáng kể nhưng chúng ta hãy mừng cho bạn bằng một tràng pháo tay.

Nhân nhìn cô giáo bằng ánh mắt rạng rỡ. Nó hy vọng các bạn sẽ động viên nó. Nhưng không, lớp bỗng xì xào:

-  Chỉ từ điểm một, hai, lên điểm năm, sáu thôi mà!

-   Đúng rồi, vẫn là điểm trung bình. Vài tiếng đế theo:

-   Vẫn còn đội sổ! Chỉ thấy đáng chê chứ chưa thấy đáng khen!

Nhân cúi gầm mặt xuống. Nó tự hỏi: “Tại sao các bạn lại đối xử với nó như vậy?”

Cô giáo thở dài và tiếp lời:

-  Lớp ta còn nhiều bàn trống chỗ cô sẽ chuyển chỗ cho Nhân…

Cô chưa kịp hết câu, lớp đã nhao lên:

-  Thưa cô, cô đừng chuyển chỗ bạn ấy!

-  Cô cứ để bạn ấy ngồi đấy, cô nhé!

-  Cô đừng xếp bạn ấy ngồi cạnh em .

-  Thưa cô! ….Thưa cô…

 Nhân hoàn toàn thất vọng. Nó gục mặt xuống bàn. Nó đã cố gắng và cố gắng rất nhiều, nhưng tại sao, các bạn lại không thể cho nó một cơ hội, chỉ một cơ hội? Nhân giận mình, nó càng trách các bạn.

 Cô giáo nhìn cả lớp, và nói:

- Phải chăng, các em đã cho rằng điểm năm, sáu chỉ những con số vặt vãnh và không đáng tôn trọng. Nhưng thử hỏi, trong các em, có bạn nào không cần năm điểm đó mà vẫn được điểm tối đa không? Các em tưởng rằng, từ điểm một hai lên điểm năm, sáu là dễ lắm sao? Và… có ai trong các em nghĩ rằng sẽ có ngày bạn Nhân sẽ đạt điểm mười?

Cả lớp lặng im. Nước mắt Nhân trào ra. Thương, cậu học sinh giỏi nhất lớp đứng dậy, Thương nói:

-  Thưa cô, nếu các bạn không muốn ngồi cùng Nhân, em có thể xuống ngồi cùng bạn.

Nhân quyệt nước mắt. Nó biết, ngoài cô giáo vẫn còn là người hiểu và thông cảm cho nó. Và nó cũng biết, đây chính là một cơ hội để nó khẳng định lại chính mình.

Nó sẽ cố gắng…..

                                                                                  

 

 

NGUYỄN HIỀN THƯ

(NĂM HỌC 1996 - 1997)

 

Lượt truy cập

Hôm nay:     900

Hôm qua:     900

Tổng truy cập:        200000