Thằng Duy Chai-en

Tôi ấm ức ngồi xuống, không quên nhìn xem bản mặt khó chịu của thằng Duy nó hả hê đến cỡ nào. Thật không thể tưởng tượng nổi. Một giọng hát mà sấm sét của thiên lôi cũng phải kính nể, khiến bọn tôi đặt cho nó cái biệt danh Duy " Chai-en"  lại lọt vào đội văn nghệ?

-  Nhưng… em thưa cô…

-  Thôi, không phải bàn cãi gì nữa, các em hãy lấy sách vở ra học bài.

Mặc dù chúng tôi phản đối kịch liệt nhưng nó vẫn khăng khăng đòi vào và cô giáo lại đồng ý với nó. Ôi! Thế là bao nhiêu hy vọng đoạt giải của chúng tôi bây giờ chỉ là một sợi chỉ mỏng manh. Tôi quay qua thằng Duy, nó định toét miệng cười nhưng chạm phải ánh mắt “thù địch” của tôi, mặt nó xìu xuống.

Các buổi tập hát diễn ra liên tục làm chúng tôi mệt bở hơi tai. Chúng tôi cứ thay nhau nghỉ - hôm nay đứa này, ngày mai đứa nọ, nhưng chỉ riêng nó rất nhiệt tình và đi rất đúng giờ, không bỏ một buổi nào. Và vì thế sau mỗi buổi tập, chúng tôi đã mệt lại càng mệt thêm vì giọng hát của nó. Ôi! cực hình!

Hôm nay là buổi tập cuối cùng. Quả thật, sau mấy tháng, giọng thằng Duy có khá hơn, nhưng để giành giải nhất, nó còn phải tập thêm mấy chục năm nữa. Đã vậy, trước khi ra về, nó còn hùng hổ:

- Chắc chắn lớp mình sẽ đoạt giải nhất!

Nếu nó không nằm trong đội văn nghệ thì chúng tôi rất vui mừng trước những lời tốt đẹp đó, đằng này…Sau khi bọn nó ra về, chỉ còn tôi, Lan, Phong và Nam ở lại, Lan chợt nói:

- Tại sao Duy nó thích vào đội văn nghệ lớp mình thế nhỉ?

Phong gật đầu:

- Kể cũng lạ! phải công nhận thằng Duy hát hay hơn hồi trước, chắc là mỗi ngày nó phải tập mấy tiếng.

Tôi gạt phăng:

- Thôi ông ơi! Đừng có đoán mò! Mẹ nó mất, bố nó đi làm từ sớm đến tối mới về, mọi công việc trong nhà đều đến tay nó cả, lại còn trông em nữa chứ! Thì giờ học chưa chắc đã đủ lại còn tập với chả tành.

Nam phụ họa:

-  Thằng Tuấn nói chí lý! Nhưng tớ thật lạ ở một điểm, từ trước đến nay, thằng Duy chưa bao giờ thích hát, bởi vì nó biết cái giọng nó chẳng hay ho gì. Nhưng đùng một cái, nó lại xin vào đội văn nghệ với thái đội hồ hởi, mừng rỡ. Đáng nghi lắm!

    - Ừ nhỉ! Đáng nghi lắm! Chúng tôi thần người ra suy nghĩ, bỗng Phong thầm thì:

  - Chắc chắn tối nay nó sẽ tập đi tập lại bài hát. Hay mình đến nhà nó xem cái bộ mặt háo hức của nó để mai kể cho bọn bạn nghe! Chắc tức cười lắm.

- Nhỡ Duy phát hiện ra thì sao? Tôi băn khoăn.

- Phát hiện thế quái nào được! Phải kín đáo chứ.

Lan phản đối

-  Bọn con trai các cậu thật vớ vẩn! Ai lại làm như thế

Nam kết thúc câu chuyện

- Thôi thôi! Ai không đi thì ở nhà! Còn ai đi thì 8h tối nay có mặt ở cổng nhà thằng Duy. OK?

Tám giờ tối, tôi đang lớ ngớ trước cổng nhà Duy thì:

- Này sao đứng đây?

Giật mình tôi hét toáng lên!

-  Ôi ôi! Tôi có ăn trộm gì đâu!

Một bàn tay bỗng bóp chặt miệng tôi:

- Im! Đi rình nhà người ta mà gào to thế?

Tôi trố mắt, thì ra là hai thằng bạn giời ơi đất hỡi. Tôi đang định “chửi” bọn nó, bỗng:

-  Két…két…

Tiếng kẹt cửa lại làm tôi giật mình.

Một bóng người bước ra và đi nhanh ra cổng, là thằng Duy! Quái! Sao nó lại đi theo hướng ra nghĩa trang nhỉ? Chúng tôi âm thầm bám sát cái bóng của nó, lòng vô cùng hồi hộp. Len lỏi qua các ngôi mộ, Duy bỗng quỳ xuống trước ngôi mộ cỏ chưa kịp lên xanh:

- Mẹ! Con đến thăm mẹ đây! Con nhớ mẹ lắm!

Nó bật khóc:

   -  Mẹ! Ngày mai lớp con đi thi rồi! Con hồi hộp lắm! Con biết mẹ còn sống rất yêu ca hát và mong muốn con trở thành ca sĩ nhưng con cũng biết mình hát rất dở. Mẹ ơi, con không thể làm gì hơn để mẹ vui lòng. Mẹ ơi.....

                                                 

                                                                     ..................

                                                             

-  Xin mời em Phạm Quang Huy, lớp 8A lên sân khấu.

Nhìn Duy run run cầm micro lên sân khấu, chúng tôi không khỏi xúc động, tiếng ai đó vang lên:

- Tao biết thằng này rồi! Hát như bò rống mà cũng đòi đi hát! Lại còn hát bài “lòng mẹ” nữa chứ. Bài đó khó lắm.

Giọng nó tỏ vẻ am hiểu.

-  Kỳ này 8A thua là cái chắc!

Chúng tôi chẳng nghe thấy gì, ngoài tiếng hát tha thiết của Duy vang lên, chưa bao giờ chúng tôi thấy Duy hát hay như vậy, chưa bao giờ…...

                                                                                     

 

 

CHU MINH PHƯƠNG

(NĂM HỌC 1996-1997)

Lượt truy cập

Hôm nay:     900

Hôm qua:     900

Tổng truy cập:        200000