(Thơ) CÚN VÀNG YỂU MỆNH

...........................
Bác hàng xóm có đàn
Chó con thật xinh xắn
Cũng do mẹ đã dặn
Bác bán cho một con
Người nó vo vo tròn
Cái lưỡi lè đỏ hỏn

Lông vàng óng thật gọn
Người nhỏ như cái lon
Nhà lạ nên hãy còn
Hoang mang, e thẹn lắm.




Chưa ăn được xương rắn
Mẹ nấu cháo mang lên
Dù nhớ mẹ nhớ em
Vẫn làm hơi hết sạch

"Cún" là tên tôi đặt
Nó cũng rất chóng quen
Chỉ vài ngày ở bên
Là quấn tôi như bạn

Được mấy hôm xa đàn
Cún vàng đã gặp nạn
Ra ngõ bị xe cán
Đành từ biệt thế gian.

Buồn não nề ruột gan
Tôi chỉ biết thở than
Sao mày sớm gặp hạn
Để bọn mình li tan?





 
Nguyễn Đương

Lượt truy cập

Hôm nay:     900

Hôm qua:     900

Tổng truy cập:        200000