Kỷ niệm tuổi học trò
Bức tranh

Hồi nhỏ tôi là đứa trẻ hơi kỳ quặc. Tôi giao tiếp bằng các bức tranh thay vì lời nói. Tôi đặc biệt yêu thích nghệ thuật hội họa, có lẽ vì thừa hưởng gen nghệ thuật của cha.
BỊ SỞI TRÚNG NGÀY THI

Số tôi cũng nhọ. Suốt bốn năm học cấp hai chẳng ốm đau bao giờ, đùng một cái, ngay trước kỳ thi tốt nghiệp, lại lăn đùng ra ốm nặng. Mà phải bệnh sởi mới khổ chứ!
Hoa cau

Bà nội ăn trầu. Răng bà đều đặn đen nhánh. Môi bà đỏ màu quết trầu. Cả người bà toát ra mùi trầu thơm thơm cay cay nồng nồng ấm áp và thân thuộc.
Gốc bàng ngày ấy

Con đường dẫn vào trường ngập tràn nắng. Những chiếc lá bàng cứ bay tứ tung, quấn lấy chân nó. Vậy là nó đã xa trường thật rồi. Xúc động biết bao khi nhìn quanh quẩn một hồi, nó lại nhìn thấy gốc bàng kỷ niệm...
Mùa diều

Gió lộng thổi tạt vào mặt nó. Gió ngược chiều khiến con nhỏ hì hục ấn bàn đạp của con ngựa sắt mạnh hơn lên . Phù! Cuối cùng cũng về đến nhà! Nó thay vội bộ áo dài rồi ra hè ngồi nghỉ mệt, nhân tiện hóng gió luôn.
Tấm áo của cô

Áo mới! Hình ảnh chiếc áo mới đã lắng đọng trong tâm trí nó suốt năm năm qua. Áo mới đối với một đứa bé con nhà nghèo mồ côi cả cha lẫn mẹ là điều nó không bao giờ nghĩ đến, ngay cả trong giấc mơ.
Lời xin lỗi muộn

20 tháng 11, sân trường ngập tràn hoa. Tôi chép miệng cho cái sự rườm rà, không thiết thực ấy và tự đắc với hộp quà tặng thầy chủ nhiệm.
Ai bảo thầy là....

Mới tiết một mà Bích Trang đã cảm thấy uể oải. Giơ tay vươn vai như kẻ ngủ chưa đủ giấc, bất chợt ánh mắt của cô mở to khi thấy hai đứa bé, một trai, một gái đang lùng sục quanh những cái cây trong sân trường.
TỤ ĐIỂM GIẢI KHÁT CỦA TỤI HỌC SINH

Cái thời học cấp 1, cấp 2, lớp học bọn tôi làm gì có bình nước cho học sinh uống. Nhà nào cẩn thận thì cho con đeo cái bình tông nước đi học, những lúc nào khát lấy ra uống thôi.